„Und so versorge ich mich – nicht ohne erheblichen Leidensdruck – lieblos und auf die Schnelle mit diesen bloß geschmackspeinigenden, liebesentleerten, lebensmittellosen Konservengerichten, die ich am Bügelladen, dem provisorischen Allzweck-Tisch, aus dem erhitzten Weißblech fische und flauen Magns runterwürge im matten Schein der nackt herabbaumelnden, wie erhängt sich habenden Vierziger-Birne.“
“Và thế là tôi tự xoay xở cho mình – không phải không chịu áp lực khổ sở đáng kể – một cách hờ hững và vội vã với những món đồ hộp chỉ hành hạ vị giác, trống rỗng tình cảm, chẳng ra thức ăn, mà tôi moi ra từ lớp thiếc trắng đã bị hâm nóng trên cầu là, cái bàn đa dụng tạm bợ, rồi cố nuốt ực xuống cái dạ dày uể oải trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn bốn mươi oát trần trụi đung đưa thõng xuống như thể đã treo cổ.”