„Vielleicht müsste man seine Gestalt noch einmal ganz anders angehen, vielleicht gehört er in eine Galerie, die den Philosophen, den Schriftsteller, den intellektuellen Virtuosen verschiedener Zeiten als Fatzke zeigt. Eine strahlende, alles durchdringende Intelligenz, die zugleich bis zur Erschöpfung in sich selbst verliebt ist und das Publikum, das nicht anders kann als bewundern, dafür verachtet, ein Publikum, durch das der Fatzke tagtäglich stolziert, um die öffentliche Aufmerksamkeit einzutreiben, zuerst im rotkohlfarbenen, dann im zitronengelben Mantel. Die Phänomenologie des Intellektuellen als Fatzke, das wäre doch mal was.“
“Có lẽ phải tiếp cận hình tượng của ông ta một lần nữa theo cách hoàn toàn khác; có lẽ ông ta thuộc về một phòng tranh phô bày nhà triết học, nhà văn, bậc nghệ sĩ trí tuệ của nhiều thời đại như một kẻ tự phụ. Một trí tuệ rực sáng, xuyên thấu mọi sự, nhưng đồng thời lại si mê chính mình đến mức kiệt quệ và khinh miệt công chúng — một công chúng không thể làm gì khác ngoài thán phục — chính công chúng mà kẻ tự phụ ấy ngày ngày nghênh ngang đi qua để thu gom sự chú ý của dư luận, trước trong chiếc áo choàng màu bắp cải tím, rồi trong chiếc áo choàng màu vàng chanh. Hiện tượng học về giới trí thức như một kẻ tự phụ — như thế thì quả là đáng nói đấy.”