„Die meisten Normalsterblichen essen in so genannten Gemeinschaftsküchen. […] Alle sind sie gleich billig – […], in allen riecht es unerträglich nach Kraut und schlechtem Fett, in allen isst man ohne Tischtuch mit verbogenem Blechbesteck und in allen auch jeden Tag dasselbe: Suppe: Schmutzwasser mit gekochten Graupen, Fisolen oder Kraut respektive Kraut oder Fisolen, an einem Fleischtag kommt dazu ein Stück ranzige Salami und Semmel.“
Phần lớn những người bình thường ăn ở những nơi gọi là bếp ăn tập thể. […] Tất cả đều rẻ như nhau – […], ở đâu cũng có mùi bắp cải và mỡ kém chất lượng bốc lên khó chịu, ở đâu người ta cũng ăn không có khăn trải bàn với bộ dao nĩa kim loại bị cong vẹo, và ở đâu ngày nào cũng là cùng một thứ: súp: nước bẩn với lúa mạch đã nấu, đậu que hoặc bắp cải, hay đúng hơn là bắp cải hoặc đậu que; vào ngày có thịt thì thêm một miếng xúc xích salami ôi và bánh mì.