„Gemeint ist einmal die Verbindung von Altem und Neuem Testament, die Herder als Philologe und als Historiker, besser: als historischer Narrator und Rhetoriker herstellt – damit macht er das Ganze zu einer großen Erzählung, die ohne Rekurs auf Offenbarung auskommt.“
Điều được nói đến trước hết là sự kết nối giữa Cựu Ước và Tân Ước mà Herder thiết lập với tư cách là một nhà ngữ văn và một sử gia, hay đúng hơn: như một người trần thuật lịch sử và nhà hùng biện – qua đó ông biến toàn bộ thành một đại tự sự không cần viện đến mặc khải.