„Seid Ihr von den paar Tropfen schon betrunken, daß Ihr den Teufel heraufbeschwört? Wißt Ihr denn nicht, daß die Weingeister aufstehen diese Nacht und einander besuchen, wie immer am ersten September?“
“Chỉ vì vài giọt mà ngài đã say đến mức gọi quỷ lên rồi sao? Ngài chẳng biết rằng đêm nay các linh hồn rượu sẽ thức dậy và thăm viếng nhau, như vẫn luôn thế vào ngày đầu tháng Chín hay sao?”
Ein Leben, das er nicht kannte, Stimmen, die er nie gehört, Regungen die er nie empfunden, wurden in diesem Augenblicke in ihm laut, schrien und wogten durcheinander, stiegen wie lustige Weingeister in seinen Kopf und machten ihn unfähig, irgend einen zusammenhängenden Gedanken zu denken.
Một cuộc sống mà anh chưa từng biết, những tiếng nói mà anh chưa từng nghe, những rung động mà anh chưa từng cảm nhận, trong khoảnh khắc này bỗng vang lên trong anh, gào thét và cuộn trào lẫn vào nhau, bốc lên đầu anh như những linh hồn rượu vui nhộn và khiến anh không còn có thể nghĩ nổi bất kỳ ý nghĩ mạch lạc nào.