„Idealerweise war die dörfliche Ackerflur bei der Dreizelgenwirtschaft in drei Zelgen von annähernd gleicher Grösse gegliedert. Im dreijährigen Turnus wurde die Winterzelge im Herbst – nach ein- bis dreifacher Pflügung und zum Teil einmaliger Düngung – mit Wintergetreide (Dinkel, in der Nordschweiz oft auch Roggen, in der Westschweiz auch Weizen), die Sommerzelge im Frühjahr mit Sommergetreide (Hafer, in höheren Lagen auch Gerste) bepflanzt (Getreidebau), während die Brache ein Jahr unbebaut bzw. der natürlichen Berasung und der Beweidung durch das Vieh der Dorfgenossen überlassen blieb.“
Lý tưởng nhất, đất canh tác của làng trong hệ thống luân canh ba vụ được chia thành ba cánh đồng có kích thước gần bằng nhau. Theo chu kỳ ba năm, cánh đồng vụ đông được trồng vào mùa thu – sau khi cày một đến ba lần và bón phân một phần – với ngũ cốc vụ đông (lúa mì spel, ở miền bắc Thụy Sĩ thường là lúa mạch đen, ở miền tây Thụy Sĩ còn có lúa mì), cánh đồng vụ hè được trồng vào mùa xuân với ngũ cốc vụ hè (yến mạch, ở vùng cao còn có lúa mạch) (canh tác ngũ cốc), trong khi cánh đồng bỏ hóa để trống không canh tác trong một năm hoặc để cỏ mọc tự nhiên và cho gia súc của các chủ làng chăn thả.