„Weil er das liebe, schüchterne Ding einmal irgendwo in stimmungsvoller Dämmerung beim Kopf gekriegt und abgebusselt hatte, darum meinte es, daß es jetzt auf ewige Zeit zu ihm gehörte, und lief ihm von der Stunde an gottergeben nach wie ein armes geprügeltes Hündchen, zu dem man einmal freundlich gewesen ist.“
“Vì anh ta đã từng một lần nào đó ôm lấy cô gái đáng yêu, nhút nhát ấy trong ánh chạng vạng đầy cảm xúc rồi hôn cô tới tấp, nên cô ấy nghĩ rằng từ nay về sau mình sẽ thuộc về anh ta mãi mãi, và từ giờ phút đó ngoan ngoãn đi theo anh ta như một con chó nhỏ đáng thương đã bị đánh đập, chỉ vì một lần được người ta đối xử tử tế.”