„›Ah,‹ sagte er, ›sieh da, das ist der Dichter! Ich habe sein Poem gelesen und finde es für einen Deutschen admirabel. Er hat viel Charme in seiner Sprache. Sag er mal,‹ fuhr er fort und sah ihn nachdenklich an, ›wenn er denn ein Poet ist, ist ihm dann der Dienst nicht schrecklich schwer und ennuyant?‹“
“‘À,’ ông ta nói, ‘kìa, đó là nhà thơ! Tôi đã đọc bài trường ca của anh ta và thấy rằng đối với một người Đức thì nó thật đáng khâm phục. Ông ấy có rất nhiều duyên dáng trong ngôn ngữ của mình. Hãy nói xem nào,’ ông nói tiếp và trầm ngâm nhìn anh ta, ‘nếu ông ấy là một thi sĩ, vậy thì việc phục vụ chẳng phải là quá nặng nề và chán ngắt đối với ông ấy sao?’”