„Sie konnte das sonderbare Gefühl nicht loswerden, als müßte heute, just heute, ein freudiger Besuch kommen. Jemand, mit dem man sich so recht herzlich ausplauschen könne, eine Schale guten Kaffee vor sich, wie sie's in besseren Zeiten geliebt und sich nun schon so lange nicht vergönnt.“
“Bà không sao xua đi được cảm giác kỳ lạ rằng hôm nay, chính hôm nay, sẽ có một vị khách vui vẻ đến thăm. Một người mà ta có thể thật lòng hàn huyên thỏa thích, trước mặt là một tách cà phê ngon như bà từng yêu thích trong những ngày khá giả hơn và nay đã rất lâu không còn tự cho phép mình nữa.”