Eigenschaft von Phonemen oder phonologischen Merkmalen, die Bedeutung von Wörtern in Minimalpaaren zu unterscheiden
In dem Wortpaar (in diesem Fall auch Minimalpaar) „Mahl“ ([maːl]) - „Mehl“ ([meːl]) erweisen sich die Phoneme [aː] und [eː] als distinktiv, da man nur an ihrem Lautgegensatz die unterschiedliche Bedeutung der beiden Wörter erkennen kann.
Trong cặp từ (trong trường hợp này cũng là cặp tối thiểu) “Mahl” ([maːl]) - “Mehl” ([meːl]), các âm vị [aː] và [eː] tỏ ra có tính khu biệt, vì chỉ nhờ sự đối lập âm thanh của chúng mà người ta có thể nhận ra sự khác nhau về nghĩa của hai từ này.
„…dagegen fragt die Phonologie nur nach den Lautmerkmalen, die die Oppositionen tragen; diese nennt man distinktive Merkmale.“
“…ngược lại, âm vị học chỉ xét những đặc trưng âm thanh mang sự đối lập; những đặc trưng này được gọi là các nét khu biệt.”