„Dieses Lächeln trieb ihn tausendmal in jenes Speisehaus, es war schuld daran, daß er abends an diese Frau dachte, daß er von Gedanken an sie erfüllt auf den Straßen herumstreunte, daß er schließlich allabendlich dort zu Nacht aß.“
“Nụ cười ấy đã ngàn lần khiến ông bước vào quán ăn kia, nó là nguyên nhân khiến buổi tối ông nghĩ đến người phụ nữ ấy, khiến ông mang đầy những ý nghĩ về bà mà lang thang trên các con phố, và cuối cùng tối nào ông cũng ăn tối ở đó.”