„Für uns als Epiker ist das Kapitel und die Zusammenfassung von sieben oder fünf oder drei Kapiteln zu einem Buch genauso ein Formgesetz wie für den Dramatiker der Auftritt und der Akt; aber uns fehlt das Hilfsmittel, welches die Dramatiker haben: daß nämlich der Regisseur kommt und sagt, hören Sie mal, diese Szene ist zu lang, oder daß der Schauspieler kommt und sagt, hören Sie bitte, hier brauche ich noch mindestens zwanzig Verse, denn ich komme ja damit nicht zu Ende — und daß also derart das Zusammenfassende und das Zusammenspiel der Künste auf der Bühne von uns Erzählern ersetzt werden muß durch die Selbstkontrolle und durch die Einfühlung in den Leser, in die Leserschaft, und wenn es gut geht, in die Masse der Leser, denn große Epik überdauert eben Jahrhunderte.“
“Đối với chúng tôi với tư cách là những nhà văn sử thi, chương sách và việc tóm lược bảy hoặc năm hoặc ba chương thành một cuốn sách cũng là một quy luật hình thức giống như đối với nhà soạn kịch là cảnh diễn và hồi kịch; nhưng chúng tôi lại thiếu phương tiện hỗ trợ mà các nhà viết kịch có: tức là đạo diễn đến và nói, nghe này, cảnh này dài quá, hoặc diễn viên đến và nói, làm ơn nghe đây, ở chỗ này tôi còn cần ít nhất hai mươi câu thơ nữa, vì như thế này thì tôi không thể diễn xong — và vì vậy, cái tính chất cô đọng và sự phối hợp của các nghệ thuật trên sân khấu ấy ở chúng tôi, những người kể chuyện, phải được thay thế bằng sự tự kiểm soát và bằng sự đồng cảm với người đọc, với giới độc giả, và nếu thuận lợi thì với quần chúng độc giả, bởi vì sử thi lớn quả thật tồn tại qua nhiều thế kỷ.”