Den größten Applaus erhält der Schriftsteller Stefan Heym, als er sagt: "Es ist, als habe einer die Fenster aufgestoßen nach all den Jahren der Stagnation, der geistigen, der wirtschaftlichen, der politischen, den Jahren von Dumpfheit und Mief und bürokratischer Willkür, von amtlicher Blindheit und Taubheit."
Nhà văn Stefan Heym nhận được tràng pháo tay lớn nhất khi ông nói: "Cứ như thể ai đó đã mở tung các cửa sổ sau ngần ấy năm trì trệ, trì trệ về tinh thần, về kinh tế, về chính trị, những năm tháng tăm tối, ngột ngạt và độc đoán quan liêu, của sự mù quáng và điếc lác từ phía nhà chức trách."
Es ist eine Atmosphäre der ungewaschenen Füße. Es ist der Mief der Kleinstadt, jener Brodem aus Klatsch, Geldgier, Ehrgeiz und politischen Interessen; es ist jene Luft, wo die kleine Glocke an der Tür des Posamentierwarenladens scheppert und eine alte Jungfer nach vorn gestolpert kommt …
Đó là một bầu không khí của những bàn chân không được rửa ráy. Đó là sự ngột ngạt của thị trấn nhỏ, thứ hơi hám gồm chuyện ngồi lê đôi mách, lòng tham tiền, tham vọng và những lợi ích chính trị; đó là thứ không khí nơi chiếc chuông nhỏ ở cửa tiệm bán đồ trang trí kêu leng keng và một cô gái già lảo đảo bước ra phía trước…