„Eben so richtet sich das Verbum seyn nach der Person und Zahl des Prädicats, wenn das Pronom dieses oder dieß Subject ist, welches aber seltener der Fall ist, weil man statt dessen gewöhnlich das gebraucht; ausgenommen wenn dieß und das einander entgegengesetzt werden, in welchem Falle man für das letztere wohl jenes gebraucht, z. B. dieß sind meine, und das (jenes) seine Bücher. […] Doch ist nicht aus der Acht zu lassen, daß diese Ausdrücke und Pronomen, wenn sie gleich im Anhange des Satzes stehen, nicht immer Subject, sondern sehr oft Prädicat sind.“ (1827)
“Tương tự như vậy, động từ sein cũng được hòa hợp theo ngôi và số của vị ngữ khi đại từ dieser hoặc dieser đây là chủ ngữ, nhưng trường hợp này hiếm hơn, vì thay vào đó người ta thường dùng das; ngoại trừ khi dieser đây và das kia được đặt đối lập với nhau, trong trường hợp ấy người ta cũng dùng jener cho vế sau, ví dụ: đây là sách của tôi, còn kia (đằng kia) là sách của anh ấy. […] Tuy nhiên cũng không được bỏ qua rằng những cách biểu đạt và đại từ này, dù đứng ở phần sau của câu, không phải lúc nào cũng là chủ ngữ mà rất thường là vị ngữ.” (1827)