„Mit diesem ironischen Selbstlob spricht Busch eine Erfahrung aus, die jeder machen kann, der, sozusagen auf einer Art geistigem Barbiersessel sitzend, die eigenen vorteilhaften Züge im Vorder- und Rückspiegel ad infinitum erblickt.“
“Bằng lối tự khen đầy mỉa mai này, Busch diễn đạt một trải nghiệm mà bất kỳ ai cũng có thể gặp phải khi, nói theo cách nào đó, ngồi trên một chiếc ghế cắt tóc tinh thần và ngắm nhìn vô tận những nét có lợi của chính mình trong gương trước lẫn gương sau.”