„Man denke sich einen halbmondförmigen Busen, von dessen beiden äußeren Enden an das Land sich sanft, aber höher und immer höher erhebt, um, immer von Gärten oder parkähnlichem Gehölz begleitet, in der Mitte einen vom Wasser zurücktretenden Berg zu bilden, an dessen Lehne die mit Pflanzengrün und Blumen geschmückten Häuser des Ortes aufwärtssteigen.“
“Hãy hình dung một vịnh hình bán nguyệt, từ hai đầu ngoài của nó, đất đai nâng dần lên một cách thoai thoải nhưng ngày càng cao hơn, luôn đi kèm những khu vườn hoặc những lùm cây giống công viên, để ở giữa tạo thành một ngọn núi nhô lên khỏi mặt nước, trên sườn núi ấy những ngôi nhà của thị trấn được trang trí bằng cây xanh và hoa nối tiếp nhau đi lên.”