„Einst war Konrad an den schwachen Sprossen eines Weinstockes zu des Liebchens Fenster emporgeklettert, und während ringsum tiefe Stille und Finsterniß auf Dorf und Flur lagerten, klagten und koseten die Liebenden in süßer Selbstvergessenheit. [1845]“
“Ngày xưa Konrad đã trèo lên những thanh mảnh yếu ớt của một cây nho để đến cửa sổ của người yêu, và trong khi xung quanh là sự tĩnh lặng sâu thẳm và bóng tối phủ lên làng mạc cùng cánh đồng, đôi tình nhân than thở và âu yếm nhau trong niềm say đắm ngọt ngào quên mình. [1845]”