„Am selben Tag stellte sie ihren Webstuhl auf, um für die Domkirche eine Altardecke anzufertigen in frommer und dankbarer Erinnerung von einer Frau, die fortgereist und in Skálholt zu Gaste gewesen, aber wieder heimgekehrt.“
Cùng ngày hôm đó, bà dựng khung dệt của mình lên để làm một tấm khăn bàn thờ cho nhà thờ chính tòa, với lòng thành kính và biết ơn từ một người phụ nữ đã từng du hành và là khách tại Skálholt, nhưng nay đã trở về nhà.