„Ich wußte nicht, wieviel Seidenkissen es für einen Groschen gab, ich machte das Glas auf und zählte zwanzig Stück in eine Tüte und schämte mich zum ersten Mal meiner nicht ganz sauberen Finger, die durch das dicke Bonbonglas noch vergrößert wurden.“
“Tôi không biết với một đồng groschen thì mua được bao nhiêu chiếc gối lụa nhỏ, tôi mở hũ ra và đếm hai mươi cái bỏ vào một túi, và lần đầu tiên tôi xấu hổ vì những ngón tay không thật sạch của mình, những ngón tay ấy qua lớp hũ kẹo thủy tinh dày còn bị phóng to lên nữa.”