„Mit sicherem Blick diagnostizierte Schiller in der erbärmlichen Gestalt des überall anzutreffenden Brotgelehrten ein Hauptübel der meisten Universitäten seiner Zeit […]: „Der Brotgelehrte verzäunet sich […]. Jede Erweiterung seiner Brotwissenschaft beunruhigt ihn, weil sie ihm neue Arbeit zusendet […]; nicht bei seinen Gedankenschätzen sucht er seinen Lohn, seinen Lohn erwartet er von fremder Anerkennung, von Ehrenstellen, von Versorgung.““
Với con mắt tinh tường, Schiller đã chẩn đoán trong hình ảnh thảm hại của kẻ học giả mưu sinh có thể gặp ở khắp nơi một tệ nạn chủ yếu của phần lớn các trường đại học thời ông […]: “Kẻ học giả mưu sinh tự rào mình lại […]. Mọi sự mở rộng của ngành học nuôi sống mình đều làm hắn bất an, vì điều đó mang thêm việc mới đến cho hắn […]; hắn không tìm phần thưởng ở kho tàng tư tưởng của mình, mà chờ đợi phần thưởng từ sự công nhận của người khác, từ chức vị danh giá, từ sự bảo đảm sinh kế.”