„Die vor allem durch die Aussprache bestimmten, subnationalen Varietäten des Deutschen werden z.T. als (regionale) Akzente oder, sinnvollerweise dann, wenn es nicht nur um die Aussprache geht, als regionale (Gebrauchs-)Standards bezeichnet, deren Reichweite v.a. traditionelle Dialektgliederungen umfasst.“
“Các biến thể dưới cấp quốc gia của tiếng Đức, chủ yếu được xác định bởi cách phát âm, một phần được gọi là giọng vùng miền hoặc, hợp lý hơn khi không chỉ nói đến cách phát âm, được gọi là các chuẩn mực sử dụng mang tính khu vực, mà phạm vi của chúng trước hết bao gồm các cách phân chia phương ngữ truyền thống.”