„Ehe Wendelin noch wußte, wie ihm geschah, fühlte er sich mit fortgezogen und stand bald auf der obersten Kellerstufe, wo sein kleiner Führer, ehe er die Tür schloß, noch flüsterte: ‚Mitternacht darfst nicht verpassen, Will dich wieder ein dann lassen.‘“
“Trước khi Wendelin kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, cậu đã cảm thấy bị kéo đi theo và chẳng bao lâu đã đứng trên bậc cao nhất của cầu thang hầm, nơi người dẫn đường nhỏ bé của cậu, trước khi đóng cửa, còn thì thầm: ‘Đừng bỏ lỡ lúc nửa đêm, rồi ta sẽ lại cho ngươi vào.’