„Lena legt ein Bild auf den Tisch, da prangt der Regisseur in seiner nackten Leibesfülle, bis zu den Waden im seichten Seewasser nahe dem Ufer, vorgebeugt, mit dem Händen wie rudernd, offensichtlich bereitete er sich darauf vor, loszuhechten und einzutauchen, doch er wußte, er war nicht allein, sein zuletzt ganz aufgedunsenes Gesicht war der Kamera zugewandt und zeigte eine seltsame Mischung von Lächeln und Grimasse.“
Lena đặt một bức ảnh lên bàn, trong đó vị đạo diễn phô ra thân hình trần truồng đồ sộ của mình, ngập đến bắp chân trong làn nước hồ nông gần bờ, người chúi về phía trước, hai tay như đang chèo, rõ ràng ông đang chuẩn bị lao đi và lặn xuống, nhưng ông biết mình không ở một mình, gương mặt gần đây sưng phồng hẳn lên của ông hướng về phía máy ảnh và hiện ra một sự pha trộn kỳ lạ giữa nụ cười và nét nhăn nhó.