„Ich wurde übermütig, tat so, als gehörte das alles auch mir. Das Schwimmbecken, das Wasser und die Menschen darin, die Liegewiese, das angrenzende Wäldchen, die Straßen, auf denen wir mit unseren Fahrrädern im Slalom hergefahren waren, vorbei an der Kirche, in der ich meinen Freundinnen beim Schulgottesdienst freitags beim Oblatenessen zusah.“
“Tôi trở nên quá khích, làm như thể tất cả những thứ đó cũng thuộc về tôi. Bể bơi, làn nước và những con người trong đó, bãi cỏ nằm nghỉ, khu rừng nhỏ liền kề, những con đường mà chúng tôi đã đạp xe lạng lách đến đây, đi ngang qua nhà thờ, nơi vào các buổi lễ học đường ngày thứ sáu tôi nhìn các bạn gái của mình ăn bánh lễ.”