„Diese Geschichte spielt im alten Persien. Es war an der Zeit, das Neujahrsfest vorzubereiten. Der König wies seine Leute an: ‚Ich möchte, daß es ein wirklich königliches Fest wird. Die Gästeliste soll überquellen von illustren Persönlichkeiten. Die Tische sollen sich biegen unter Delikatessen, und der Wein soll nur aus erlesenen Trauben und besten Jahrgängen bestehen.‘ Die Mitarbeiter schwärmten aus und brachten aus allen Landesteilen nur das Köstlichste. Aber der König war nicht zufriedenzustellen. ‚Im letzten Jahr habe ich ein durch nichts zu überbietendes Fest gegeben. Aber die ganze Stadt sprach nur von dem Fest bei Ramun, dem Maler. Da wurde getrunken und gelacht die ganze Nacht bis zum Nachmittag des nächsten Tages. Im Jahr davor war es dasselbe. Ebenso im Jahr davor und davor. Einmal muß es mir doch gelingen, diesen Wurm zu übertrumpfen, denn ich, ich bin der König.‘ Einer der Mitarbeiter, ein kluger Mann, verneigte sich tief und fragte: ‚Mein König, habt Ihr je mit dem Maler gesprochen? Es muß doch einen Grund geben, warum die Leute sein Fest so lieben, obwohl sie in schäbiger Hütte ihre mitgebrachten Happen essen und den billigsten Wein trinken müssen.‘ Der König nickte stumm und sagte: ‚Gut, schafft mir diesen Ramun heran.‘ Und so geschah es. ‚Warum lieben die Menschen so dein Neujahrsfest?‘ fragte der König. Worauf der Maler: ‚Wir sind Freunde und brauchen einander – aber mehr brauchen wir nicht. Deshalb sind wir reich.‘“
“Câu chuyện này diễn ra ở Ba Tư cổ đại. Đã đến lúc chuẩn bị cho lễ năm mới. Nhà vua ra lệnh cho thuộc hạ: ‘Ta muốn đó phải là một bữa tiệc thật sự xứng tầm vương giả. Danh sách khách mời phải đầy những nhân vật danh tiếng. Bàn tiệc phải chất đầy sơn hào hải vị, còn rượu thì chỉ được làm từ những trái nho tuyển chọn và những niên vụ hảo hạng nhất.’ Các cận thần tỏa đi khắp nơi và mang về từ mọi miền trong nước những thứ ngon nhất. Nhưng nhà vua vẫn không thấy hài lòng. ‘Năm ngoái ta đã mở một yến tiệc không gì có thể vượt qua. Thế mà cả thành phố chỉ nói về bữa tiệc của Ramun, gã họa sĩ. Ở đó người ta uống rượu và cười đùa suốt đêm cho đến tận chiều hôm sau. Năm trước nữa cũng vậy. Cả năm trước nữa và trước nữa cũng thế. Phải có lúc ta vượt mặt được tên đáng ghét ấy chứ, vì ta, ta mới là vua.’ Một cận thần, một người thông minh, cúi mình thật thấp và hỏi: ‘Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ đã từng nói chuyện với người họa sĩ đó chưa? Hẳn phải có lý do vì sao mọi người yêu thích bữa tiệc năm mới của ông ta đến thế, mặc dù họ phải ăn những món tự mang theo trong túp lều tồi tàn và uống thứ rượu rẻ tiền nhất.’ Nhà vua lặng lẽ gật đầu rồi nói: ‘Được, hãy đưa Ramun đến đây cho ta.’ Và việc đó đã được thực hiện. ‘Vì sao người ta lại yêu thích lễ năm mới của ngươi đến vậy?’ nhà vua hỏi. Người họa sĩ đáp: ‘Chúng tôi là bạn bè và cần có nhau – ngoài điều đó ra, chúng tôi không cần gì thêm. Vì thế chúng tôi giàu có.’”