Im altertümlichen Gerichtsverfahren galt das Gottesurteil oder Ordal als sicheres Beweismittel. Der Angeklagte wurde dazu höchster Gefahr für Leib und Leben ausgesetzt (Feuerprobe, Wasserprobe, Zweikampf). Überlebte er unversehrt, so hatte Gott zu dessen Gunsten eingegriffen und seine Unschuld erwiesen.
Trong thủ tục xét xử thời xưa, phán quyết của Chúa hay ordal được xem là một phương tiện chứng minh chắc chắn. Bị cáo vì thế bị đặt vào tình trạng nguy hiểm tột độ đối với thân thể và tính mạng (thử lửa, thử nước, đấu tay đôi). Nếu người đó sống sót mà không hề hấn gì, thì điều đó có nghĩa là Chúa đã can thiệp có lợi cho họ và chứng minh sự vô tội của họ.