„Dann gibt es nach meiner Kenntnis die Gruppe der sogenannten Sprachfreunde, die ein kulturelles Pflegebedürfnis zu ihrem Hobby gemacht haben, Sprachpuristen als Sprachkritikaster, also Leute, die Sprache um ihrer selbst willen vor ihrem Sprecher schützen wollen.“
Theo hiểu biết của tôi, có nhóm gọi là những người yêu ngôn ngữ, những người đã biến nhu cầu gìn giữ văn hóa thành sở thích của mình, những người theo chủ nghĩa thuần túy ngôn ngữ như những kẻ chỉ trích ngôn ngữ, tức là những người muốn bảo vệ ngôn ngữ vì chính bản thân ngôn ngữ chứ không phải vì người nói.