„Als in Nizza am 27. Mai 1840 um 17 Uhr 20 die Totenglocke läutet, weiß jeder, dass er jetzt endlich gestorben ist: Niccolò Paganini, der berühmteste Geigen-Virtuose aller Zeiten. Und jeder weiß, dass der Teufel gekommen war, um sich seine Seele zu holen. Hatte er nicht dem Priester Caffarelli auf dem Totenlager alles gestanden? Dass er vor vielen Jahren einen Bund mit dem Satan geschlossen und damals seine Geliebte ermordet hatte, um aus ihrem Gedärm jene G-Saite zu gewinnen, auf der er ganze Konzerte spielte? Wie der Leichnam Corellis wurde auch die Leiche Paganinis konserviert. Man spritzte eine Lösung aus chlorsaurem Zink in die Venen und Arterien. Aber anders als Corelli, wurde Paganini nicht bestattet. Im Gegenteil: man ließ die Leiche im Sterbezimmer liegen, wo Schaulustige den toten Teufelsgeiger gegen Entgelt besichtigen konnten.“
Khi chuông báo tử vang lên lúc 17 giờ 20 ngày 27 tháng 5 năm 1840 tại Nice, mọi người đều biết rằng ông ấy cuối cùng đã chết: Niccolò Paganini, nghệ sĩ violin xuất chúng nổi tiếng nhất mọi thời đại. Và ai nấy đều biết rằng quỷ dữ đã đến để lấy linh hồn ông. Chẳng phải ông đã thú nhận tất cả với linh mục Caffarelli trên giường bệnh sao? Rằng nhiều năm trước ông đã ký giao ước với Satan và giết người yêu của mình để lấy ruột cô làm dây Sol mà ông dùng chơi nguyên cả buổi hòa nhạc? Giống như thi thể của Corelli, thi thể Paganini cũng được bảo quản. Người ta tiêm dung dịch kẽm clorat vào tĩnh mạch và động mạch. Nhưng khác với Corelli, Paganini không được chôn cất. Ngược lại: thi thể được để trong phòng qua đời, nơi người hiếu kỳ có thể trả tiền để chiêm ngưỡng nhạc công violin quỷ đã chết.