„Da er mit Jeanetten zu Tisch saß, deren Nähe ihm immer wohltätig war, und da auch sonst vertraute Gesichter ihn umgaben, so schien er seine Nachgiebigkeit nicht zu bereuen, sondern sich während der drei Stunden seines Verweilens ganz wohl zu behagen, wobei ich wieder einmal mit stiller Heiterkeit beobachtete, mit welcher unwillkürlichen, rational bei den wenigsten recht begründeten Zuvorkommenheit und mehr oder weniger scheuen Ehrerbietung man dem doch erst 39jährigen in Gesellschaft begegnete.“
“Vì ông ngồi cùng bàn với Jeanette, mà sự gần gũi của cô lúc nào cũng có tác dụng tốt với ông, và vì xung quanh ông cũng toàn những gương mặt thân quen, nên có vẻ ông không hề hối tiếc sự nhượng bộ của mình, trái lại trong suốt ba giờ lưu lại ông dường như cảm thấy hoàn toàn dễ chịu, và một lần nữa tôi lặng lẽ vui vẻ quan sát cách người ta trong xã hội đối xử với người mới 39 tuổi ấy bằng một sự niềm nở đầy vô thức, ở phần lớn trường hợp khó mà giải thích hợp lý, cùng với lòng kính trọng ít nhiều dè dặt.”
„Auch hier war es eher der gesellschaftliche Dunstkreis, in dem er sich behagte.“
“Ngay ở đây nữa, điều đúng hơn là ông cảm thấy dễ chịu trong bầu không khí giao thiệp xã hội ấy.”