„Vor dieser Zeit war die binnendeutsche Sprachlandschaft durch eine funktionale Zweiteilung gekennzeichnet: Geschrieben (und laut gelesen bzw. im offiziellen Verkehr, etwa auf Ämtern oder bei Gericht, schriftreif formuliert) wurde in der Standardsprache, gesprochen im örtlichen oder regionalen Dialekt.“
“Trước thời điểm đó, bức tranh ngôn ngữ nội Đức được đặc trưng bởi sự phân chia chức năng thành hai phần: ngôn ngữ tiêu chuẩn được dùng để viết (và đọc thành tiếng hoặc trong giao tiếp chính thức, chẳng hạn tại công sở hay trước tòa, với cách diễn đạt chuẩn mực của văn bản), còn khi nói thì dùng phương ngữ địa phương hoặc vùng miền.”