„Wir lachten uns krumm, während die vier oder fünf Indios reglos vor der verrumpften Leinwand hockten, ihre großen Strohhüte auf dem Kopf, vielleicht zufrieden, vielleicht auch nicht, man weiß es nie, undurchsichtig, mongolisch …“
“Chúng tôi cười nghiêng ngả, trong khi bốn hay năm người da đỏ ngồi bất động trước tấm màn vải cũ nát, đội những chiếc mũ rơm lớn trên đầu, có lẽ hài lòng, mà cũng có lẽ không, chẳng bao giờ biết được, khó dò, mang vẻ Mông Cổ …”