Ein Künstler bewahrt Saigons Kultur mit handgemalten Schildern
Một nghệ sĩ gìn giữ văn hóa Sài Gòn bằng những tấm biển vẽ tay
Bài đọc được chuyển ngữ và đơn giản hóa để học tiếng Đức. Nội dung gốc thuộc Saigoneer.
Bôi đen một từ hoặc cụm từ để tra nghĩa, dịch, highlight hoặc thêm ghi chú.
Tiến độ đọc bài
Đoạn 1/12
Đọc tiếng Đức trước. Khi cần, mở bản dịch ngay dưới từng đoạn.
Bản dịch tiếng Việt
Vào đầu những năm 2000, nhiều họa sĩ rời bỏ thị trường vì mọi thứ trở nên kỹ thuật số. Việc giữ chân khách hàng trở nên khó khăn. Nguyễn Hoài Bảo nói: "Tôi không muốn nghề của mình bị lãng quên, vì vậy tôi bắt đầu lại từ đầu."
Bản dịch tiếng Việt
Bảo sinh năm 1986 và là một trong số ít họa sĩ vẽ biển quảng cáo truyền thống vẫn còn làm việc tại Sài Gòn.
Bản dịch tiếng Việt
"Cha tôi có một xưởng vẽ biển quảng cáo bằng tay ở Đồng Tháp. Năm 13 tuổi, tôi bắt đầu học nghề. Buổi sáng tôi đi học, buổi chiều tôi phụ giúp trong xưởng. Tôi học nhanh và cha tôi nhận ra tài năng của tôi, vì vậy tôi nối nghiệp ông."
Bản dịch tiếng Việt
Theo truyền thống, biển vẽ tay sử dụng các màu đơn giản: đỏ, xanh dương, xanh lá cây và vàng. Những màu này dễ gây chú ý. Trước đây, những tấm biển như vậy rất quan trọng đối với các cửa hàng muốn quảng bá sản phẩm của họ. Nhu cầu lớn đến mức xưởng của gia đình Bảo luôn bận rộn.
Bản dịch tiếng Việt
Nhưng thời thế đã thay đổi. Các phương pháp hiện đại xuất hiện: màng nhựa, tấm mica và đèn LED. Những thứ này trông bắt mắt hơn và nhanh chóng thống trị thị trường. Nhiều thợ thủ công phải bỏ nghề vì thu nhập giảm. Gia đình Bảo cũng từ bỏ công việc vì không đủ khách hàng. Bảo nói: "Thật khó khăn và tôi đã rất suy sụp. Tôi nghĩ nghề của mình sẽ biến mất."
Bản dịch tiếng Việt
Năm 2017, Bảo nhận thấy những thứ hoài cổ trở nên thịnh hành trở lại. Anh chuyển đến Sài Gòn và mở một xưởng mới. Anh nói: "Tôi chọn Sài Gòn để bắt đầu lại vì nơi đây có nhiều tiềm năng. Khi mọi thứ hoài cổ trở nên phổ biến, Sài Gòn là một trong những thành phố đầu tiên đón nhận xu hướng này. Tôi phải bắt đầu từ con số không, và khách hàng mới không biết tôi. Tôi đã phải đổ rất nhiều tâm huyết và mồ hôi để vẽ lại và có được vị trí như ngày hôm nay."
Bản dịch tiếng Việt
Dần dần, anh có đủ khách hàng để có việc mỗi ngày. Nhiều khách hàng nước ngoài thích thiết kế của anh và thậm chí đến Việt Nam để nhận biển. Bảo nhớ lại: "Một giáo sư người Nhật yêu Sài Gòn đến mức đã đến thăm tôi và đặt một tấm biển với logo bia '333' để trang trí văn phòng của ông ấy ở Nhật."
Bản dịch tiếng Việt
Giá của một tấm biển vẽ tay dao động từ 800.000 đồng đến vài triệu đồng, tùy thuộc vào kích thước. Khác với biển hiện đại, những tấm biển truyền thống này không thể có thêm các phụ kiện như đèn LED hoặc chữ cắt. Nhưng chúng thể hiện bản sắc thương hiệu riêng và bền hơn. Càng treo lâu, chúng càng trông chắc chắn và "chân thật" hơn.
Bản dịch tiếng Việt
Bảo giải thích quy trình cụ thể: "Sau khi nhận đơn hàng, tôi thiết kế mẫu cho khách. Nếu khách đồng ý, tôi đo đạc và hàn khung kim loại, sau đó đặt lên tấm tôn. Tiếp theo, tôi sơn hai lớp sơn lót, mỗi lớp khô trong bốn giờ. Khi sơn khô, tôi phác thảo, vẽ chi tiết bằng bút chì, rồi thêm màu."
Bản dịch tiếng Việt
Bảo vẫn sử dụng sơn hiệu Bạch Tuyết, loại sơn anh đã dùng từ khi còn là thợ học việc. Nó bền, giá rẻ và có nhiều màu. Người họa sĩ tự làm mọi bước, từ vật liệu đến tấm biển hoàn thiện. Vì vậy, cửa hàng của anh có tên "Một Mình Làm Hết".
Bản dịch tiếng Việt
Vì Bảo tự làm mọi thứ, anh xem mỗi tấm biển như "đứa con" của mình và chăm chút rất kỹ. Anh nói: "Khi đi trên đường, tôi nhận ra ngay những tấm biển nào do tôi làm. Tôi nhớ tất cả. Trong những khoảnh khắc đó, tôi tự hào vì biết mình đã đóng góp được điều gì đó. Và không chỉ những tác phẩm của mình làm tôi hạnh phúc; khi thấy một tấm biển vẽ tay khác, tôi cũng vui."
Bản dịch tiếng Việt
Trong cuộc trò chuyện, Bảo cũng nhắc đến cố họa sĩ Hoài Minh Phương.




