„Vor den ersten Versen der ostjüdischen Dichter möchte ich Ihnen, sehr geehrte Damen und Herren, noch sagen, wie viel mehr Jargon Sie verstehen als Sie glauben. […] Der Jargon ist die jüngste europäische Sprache, erst vierhundert Jahre alt und eigentlich noch viel jünger. Er hat noch keine Sprachformen von solcher Deutlichkeit ausgebildet, wie wir sie brauchen. Sein Ausdruck ist kurz und rasch. Er hat keine Grammatiken. Liebhaber versuchen Grammatiken zu schreiben, aber der Jargon wird immerfort gesprochen; er kommt nicht zur Ruhe. Das Volk läßt ihn den Grammatikern nicht. Er besteht nur aus Fremdwörtern. Diese ruhen aber nicht in ihm, sondern behalten die Eile und Lebhaftigkeit, mit der sie genommen wurden. Völkerwanderungen durchlaufen den Jargon von einem Ende bis zum anderen. Alles dieses Deutsche, Hebräische, Französische, Englische, Slawische, Holländische, Rumänische und selbst Lateinische ist innerhalb des Jargon von Neugier und Leichtsinn erfaßt, es gehört schon Kraft dazu, die Sprachen in diesem Zustande zusammenzuhalten. Deshalb denkt auch kein vernünftiger Mensch daran, aus dem Jargon eine Weltsprache zu machen, so nahe dies eigentlich läge. Nur die Gaunersprache entnimmt ihm gern, weil sie weniger sprachliche Zusammenhänge braucht als einzelne Worte. Dann, weil der Jargon doch lange eine mißachtete Sprache war.“ _(Franz Kafka, Rede über die Jiddische Sprache, 1912)
“Trước những câu thơ đầu tiên của các thi sĩ Do Thái phương Đông, thưa quý ông quý bà, tôi còn muốn nói với quý vị rằng quý vị hiểu Jargon nhiều hơn quý vị tưởng. […] Jargon là ngôn ngữ trẻ nhất của châu Âu, mới chỉ bốn trăm năm tuổi và thực ra còn trẻ hơn nhiều. Nó vẫn chưa phát triển những hình thức ngôn ngữ rõ ràng như chúng ta cần. Cách biểu đạt của nó ngắn gọn và nhanh. Nó không có các bộ ngữ pháp. Những người yêu thích nó cố viết ngữ pháp, nhưng Jargon luôn luôn được nói; nó không chịu đứng yên. Dân chúng không giao nó cho các nhà ngữ pháp. Nó chỉ gồm những từ vay mượn. Nhưng những từ này không nằm yên trong nó, mà vẫn giữ sự vội vã và sinh động như khi chúng được tiếp nhận. Những cuộc thiên di của các dân tộc đi xuyên qua Jargon từ đầu này đến đầu kia. Tất cả những yếu tố Đức, Hebrew, Pháp, Anh, Slav, Hà Lan, Romania và ngay cả Latin ấy đều bị sự tò mò và tính bốc đồng nắm lấy trong Jargon; cần có sức mạnh mới có thể giữ các ngôn ngữ ấy lại với nhau trong trạng thái này. Vì vậy cũng không có người có lý trí nào nghĩ đến chuyện biến Jargon thành một ngôn ngữ thế giới, dù điều đó thực ra có vẻ rất gần. Chỉ có tiếng lóng của bọn gian phạm là thích mượn từ nó, vì nó cần ít liên kết ngôn ngữ hơn là những từ riêng lẻ. Rồi còn vì Jargon trong một thời gian dài vẫn là một ngôn ngữ bị khinh miệt.” _(Franz Kafka, Diễn văn về ngôn ngữ Yiddish, 1912)
„Die historischen Bezeichnungen“ für die Sprache der Juden waren „in christlichen Quellen seit dem 19. Jahrhundert oft abwertend Hebräisch-Deutsch, Jüdisch-Deutsch, Judendeutsch, im 18. Jahrhundert Jargon (was im Ostjiddisch des späteren 19. Jahrhunderts zeitweilig zum allgemeinen Namen dieser Sprache wurde).“
“Các tên gọi mang tính lịch sử” cho ngôn ngữ của người Do Thái là “trong các nguồn Kitô giáo từ thế kỷ 19 thường mang tính hạ thấp như Hebrew-Đức, Do Thái-Đức, tiếng Đức của người Do Thái, còn ở thế kỷ 18 là Jargon (mà trong tiếng Yiddish phương Đông của cuối thế kỷ 19 đã từng tạm thời trở thành tên gọi chung của ngôn ngữ này).”