„Das letzte Strafgericht ist keine Metapher. Im 17. Jahrhundert ist es eine angstbesetzte, peinigende, unentrinnbare Gewissheit: Ewige Feuerqualen und schärfste Höllenpein sind allen bestimmt, denen irdische Lüste wichtiger waren als himmlische Freuden.“
“Sự phán xét cuối cùng không phải là một phép ẩn dụ. Vào thế kỷ 17, đó là một điều chắc chắn đầy sợ hãi, hành hạ và không thể trốn thoát: những cực hình lửa thiêu vĩnh cửu và nỗi thống khổ địa ngục ghê gớm nhất dành cho tất cả những ai coi lạc thú trần gian quan trọng hơn niềm vui thiên đường.”