dấu bình- Dấu nhạc dùng để hủy bỏ tác dụng nâng cao hoặc hạ thấp cao độ của một nốt nhạc, đưa nốt đó trở về cao độ tự nhiên.
Zeichen, das die Erhöhung oder Erniedrigung einer Note wieder aufhebt
„Andere Tonleitern als Dur, natürliches Moll und Kirchentonarten […] werden nicht durch reguläre Vorzeichen zu Beginn des Notensystems, sondern durch jeweils vor Einzelnoten gesetzte Versetzungs- oder Auflösungszeichen notiert, die von den Tonstufen einer zugrunde gelegten Dur- oder Molltonleiter abweichen.“
“Những âm giai khác ngoài trưởng, thứ tự nhiên và các điệu thức nhà thờ […] không được ký âm bằng các dấu hóa cố định thông thường ở đầu khuông nhạc, mà bằng các dấu hóa bất thường hoặc dấu bình đặt trước từng nốt riêng lẻ, những dấu này sai khác so với các bậc âm của một âm giai trưởng hoặc thứ làm cơ sở.”