„… ist es nicht unerlaubt und pflichtwidrig, sich auf solche Art aus Not zu helfen? Gesetzt, er beschlösse es doch, so würde seine Maxime der Handlung so lauten: wenn ich mich in Geldnot zu sein glaube, so will ich Geld borgen und versprechen es zu bezahlen, ob ich gleich weiß, es werde niemals geschehen. Nun ist dieses Prinzip der Selbstliebe oder der eigenen Zuträglichkeit mit meinem ganzen künftigen Wohlbefinden vielleicht wohl zu vereinigen, allein jetzt ist die Frage: ob es recht sei.“
“... chẳng phải là không được phép và trái bổn phận khi tự giúp mình thoát khỏi cảnh túng quẫn theo cách như vậy sao? Giả sử anh ta vẫn quyết định làm thế, thì châm ngôn hành động của anh ta sẽ là: khi tôi cho rằng mình đang thiếu tiền, tôi sẽ vay tiền và hứa sẽ trả, mặc dù tôi biết rõ điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Nguyên tắc của lòng tự ái hay của lợi ích riêng này có lẽ vẫn có thể phù hợp với toàn bộ hạnh phúc tương lai của tôi, nhưng lúc này câu hỏi là: liệu điều đó có đúng hay không.”