„Er sah nach dem Strande hinauf, wo aus dem fast nächtlichen Zwielicht verschiedene Gestalten auftauchten, die er nicht zu unterscheiden vermochte. Aber gleichviel, sie standen auf dem festen Lande und würden die armen Verschlagenen gastlich aufnehmen.“
Ông nhìn lên phía bãi biển, nơi từ ánh chạng vạng gần như đêm tối hiện ra nhiều bóng người khác nhau mà ông không thể phân biệt được. Nhưng dù sao đi nữa, họ đang đứng trên đất liền vững chắc và sẽ đón tiếp những người khốn khổ bị dạt vào ấy một cách niềm nở.