„Das Altavestische hat neben dem Altindischen einen Gutteil der ursprünglich indogermanischen Grammatik erhalten und weist einen rein indogermanischen Wortschatz auf. So kennt es alle ursprünglichen proto-indogermanischen Zeiten, acht Fälle, drei Geschlechter und drei Numeri. Es bestehen Ähnlichkeiten zur Sprache der Veden. Sprachwissenschaftliche Untersuchungen datieren das Altavestische auf die Zeit zwischen 1200 v. Chr. und 600 v. Chr.“
“Tiếng Avesta cổ, bên cạnh tiếng Ấn Độ cổ, đã պահպան một phần lớn ngữ pháp Ấn-Âu nguyên thủy ban đầu và có vốn từ vựng thuần Ấn-Âu. Vì vậy, nó có đủ mọi thì nguyên thủy của tiếng Ấn-Âu nguyên thủy, tám cách, ba giống và ba số. Có những điểm tương đồng với ngôn ngữ của các kinh Vệ-đà. Các nghiên cứu ngôn ngữ học xác định niên đại của tiếng Avesta cổ vào khoảng từ năm 1200 trước Công nguyên đến năm 600 trước Công nguyên.”
Z. B. hat die proto-indogermanische Vokalalternation, die man Ablaut nennt, Spuren in allen Zweigen des Indogermanischen hinterlassen.
Ví dụ, sự luân phiên nguyên âm của tiếng Ấn-Âu nguyên thủy, thứ được gọi là hiện tượng biến âm, đã để lại dấu vết trong mọi nhánh của ngữ hệ Ấn-Âu.