Bald kamen beiden die Tränen und der Soldat zankte laut mit seinen Begleitern in der fremden Sprache.
Chẳng bao lâu cả hai đều rơi nước mắt, và người lính lớn tiếng cãi mắng với những người đi cùng bằng thứ ngôn ngữ xa lạ.
Einzig Geinhausen maulte erst vor sich hin und zankte dann laut mit der Wirtin: Was die Courage sich denke! Solchen Fraß könne er seinen Reitern und Musketieren, die bescheiden im Stall ihr Lager hätten, nur einmal zumuten.
Chỉ riêng Geinhausen lúc đầu còn lẩm bẩm một mình rồi sau đó lớn tiếng cãi mắng với bà chủ quán: Con mụ láo xược ấy nghĩ cái gì vậy! Thứ đồ ăn như thế này, ông ta chỉ có thể bắt những kỵ binh và lính hỏa mai của mình, những người khiêm nhường nằm nghỉ trong chuồng ngựa, chịu đựng đúng một lần thôi.”