„Wir haben bei Sportlern, die Bücher schreiben, oft das schale Gefühl, dass sie nicht gut beraten sind, wenn sie sich verirren in die Geisterbahn der Literatur. Statt von ihrem Aussageverweigerungsrecht Gebrauch zu machen, bringen sie mit der Gier auf den Bestseller das peinlichste Gesabber zu Papier und pressen ihre Wahrheiten in Buchform […].“
Khi các vận động viên viết sách, chúng ta thường có cảm giác nhạt nhẽo rằng họ không được định hướng tốt khi lạc vào mê cung văn chương. Thay vì sử dụng quyền im lặng của mình, vì lòng tham muốn có sách bán chạy, họ lại viết ra thứ ba hoa đáng xấu hổ nhất và ép những “sự thật” của mình vào khuôn dạng sách […].