„Nee, Johanna Müntzer, dachte David, von mir heute kein Wort, und selbst wenn du mich in eine Eiserne Jungfrau steckst oder mir noch einmal die Geschichte der AIZ erzählst oder wie dein Bertram sich von Archipenko und der absoluten Plastik freigearbeitet hat, und wenn du hier redest wie Lenin und herumspringst dabei wie der Turnvater Jahn, verehrteste, wirklich verehrte Chefin – von mir heute keinen Pieps von Pausengängen durch den Tiergarten und nicht den heisersten von einer, die lang ist und Carola heißt und ein Karnickel so im Arm hält, daß man sich fragt, warum man kein Karnickel ist, denn, geehrte Penthesilea, David hat da was für den Feierabend, nämlich Absichten, und zwar dreihundertsiebenundachtzig Prozent!“
“Không, Johanna Müntzer, David nghĩ, hôm nay từ tôi sẽ không thốt ra một lời nào, và ngay cả nếu cô nhốt tôi vào một trinh nữ sắt hoặc kể cho tôi nghe thêm một lần nữa câu chuyện về AIZ hay việc Bertram của cô đã tự giải phóng mình khỏi Archipenko và nghệ thuật điêu khắc thuần túy như thế nào, và nếu ở đây cô nói năng như Lenin và vừa nói vừa nhảy nhót như ông tổ thể dục Jahn, thưa bà sếp kính mến, thực sự kính mến – hôm nay từ tôi sẽ không có lấy một tiếng động nhỏ nào về những cuộc đi dạo giờ nghỉ qua Tiergarten, cũng không có cả tiếng khàn nhất về một cô gái cao ráo tên là Carola, người ôm một con thỏ trong tay đến mức người ta phải tự hỏi vì sao mình không phải là con thỏ, vì, thưa Penthesilea đáng kính, David đây có việc cho sau giờ làm, cụ thể là có ý định, mà tới ba trăm tám mươi bảy phần trăm!”