„Die Europameisterschaft alle zwei Jahre, die Weltmeisterschaft alle zwei Jahre, dazu noch Olympische Spiele: Die internationalen Handball-Verbände können mit dieser Terminstruktur zwar Reibach machen, sie sehen ihren Sport dadurch auch stark verankert in der öffentlichen Wahrnehmung – für andere hingegen, vor allem für jene, die sich fast ohne Unterlass ins Getümmel stürzen müssen, ist dies Raubbau am Körper.“
“Giải vô địch châu Âu hai năm một lần, giải vô địch thế giới hai năm một lần, thêm cả Thế vận hội nữa: với cơ cấu lịch thi đấu này, các liên đoàn bóng ném quốc tế tuy có thể kiếm lãi đậm, đồng thời họ cũng cho rằng nhờ vậy môn thể thao của mình được khắc sâu trong nhận thức của công chúng – nhưng đối với những người khác, nhất là những người gần như phải lao vào cuộc chiến không ngừng nghỉ, thì đó là sự bào mòn thân thể.”